tạp bút

 

                    Những viên bi dưới gốc phượng già

   

                                        Tạp bút của Hồ sĩ Bình


         Quán café vỉa hè nằm góc phố.Buổi sáng chủ nhật anh thường đến ngồi nhâm nhi.Cũng chẳng phải café có mùi vị  đặc biệt nhưng chỉ vì tại đây có một cây phượng  tỏa bóng với những chiếc lá nhỏ li ti bay đầy trước mặt và chỗ ngồi yên tĩnh ít người để nhìn phố xá người qua kẻ lại. Cả dãy vỉa hè đều đã lát gạch .Cây phượng  đã lâu năm thân to lớn nên rễ vồng cao lên khỏi lề đường những nhánh rễ lớn ăn vào tận hiên nhà vô tình tạo ra một khoảng đất trống xung quanh gốc.Lần nào cũng thế một đám trẻ nhỏ chừng 7 8 tuổi  tranh thủ ngày nghỉ chụm lại chơi bi trên vuông đất bé tí ấy Chúng đào lỗ rồi thay nhau bắn bi rất hào hứng vô tư.Khuôn mặt đứa nào cũng căng thẳng đến buồn cười.Nhìn áo quần là biết đám trẻ con nhà nghèo. Nhà nghèo nên thời buổi này mà còn chơi bi. Giờ này lứa cùng tuổi chúng chắc được cha mẹ đưa đi chơi ăn sáng hay ở công viên .Còn không thì ngồi vui đùa với mấy cái trò chơi điện tử rồi ..

       Dễ chừng lâu lắm mới gặp lại hình ảnh này những khuôn mặt hí hững nao nức lăn tròn theo những viên bi .Tưởng có lúc đã quên nên bất chợt lòng lại chao gợn bần thần nhớ đến cái thời khi mình còn bé.Cũng dưới những góc phượng phía sau sân trường.Những viên bi trong trẽo có hình trái khế xanh đỏ vàng tím đủ màu xoay tít mỗi lần có đứa nào bơm vào lỗ.Tiếng kêu khẽ khàng  khi hai viên  bi chạm vào nhau trong nỗi phấn khởi khi bắn  trúng bi của đối thủ .Những viên bi lấm láp đất bụi sân trường đựng đầy trong túi quần và tuổi thơ nơi thị trấn nhỏ ngày nào chao nhẹ như tiếng thở dài về nơi xa biếc cỏ thơm

       Bà chủ quán sợ đám trẻ con làm ồn nên đã vội đuổi chúng đi .Đám trẻ bỏ đi một lúc đợi khi bà chủ quay lưng vào chúng lại tranh thủ đến  chơi bi tiếp.Chơi gấp gáp vội vã trong cái thế đợi người ta đuổi đi .Bà chủ đuổi đi đuổi lại vẫn không ngăn được bọn trẻ với niềm vui khiêm tốn của ngày nghỉ cuối tuần Chừng như thấy anh nảy giờ vẫn ngồi theo dõi bà chủ quán vừa đuổi vừa quay lại phân bua : Bây giờ hết đất trống rồi cả con phố mà chỉ còn khoảng  đất dưới gốc phượng  này nên ngày nghỉ bọn trẻ xúm lại..Rõ khổ.Dãy vỉa hè người ta trồng nhiều cây nhưng nhìn kỷ thấy chẳng có gốc cây nào có rễ lòi lên lề đường hèn chi tụi nhóc vẫn cứ quay về gốc phượng già.

        Bây giờ phố xá nhà cửa người ta chia lô xây nhà ống liền kề nên đúng là kiếm một khoảnh đất nền thật không phải dễ. Mà không phải chỉ có chơi đánh bi nếu không muốn nói hầu như tất cả những trò chơi của trẻ nhỏ ngày xưa đều gắn với đất cả.Nhảy dây đánh đáo cò cò chơi ô ăn quan đá bóng đuổi bắt. ù mọi..Trò chơi vợ chồng với những vòng hoa ngũ sắc làm nhà dưới những vòm cây óng vàng dây tơ hồng những cánh diều thả trên triền đê trên những cánh đồng lộng gió đều gắn bó với đất . Đấy là đất mẹ ấm áp đong đưa với những trò chơi khó thể nào quên neo đậu xốn xang trong tâm khảm những khi ngồi một mình giữa chốn phù hoa  xa lạ.Mà có phải vì gắn với đất nên những đứa trẻ ngày xưa lớn lên đi xa luôn nhớ về mùi đất quê ấy. Và biết đâu nụm nịm trong những trò chơi là bước khởi đầu cho một thứ tình cảm có tên là tình yêu đất nước... Hay vì thiếu đất  mà trẻ nhỏ ở thành phố không còn cơ hội để có những trò chơi gắn với đất nữa

       Đám trẻ nhỏ bên gốc phượng già lần nữa bị đuổi đi mang theo những viên bi trong trẽo lơ thơ lất thất như một đám tàn binh trông mới lạc lỏng làm sao.Trên vuông đất  trống ấy bây giờ đã lấm tấm những lá phượng vàng nhỏ xíu vừa rụng xuống hờ hững vô tâm

Phong Nguyễn

Phong Nguyễn

Em chào anh Bình!
Hôm nay mới tìm được nhà anh. Bài viết này làm em nhớ cái thời ấu thơ của em quá anh ơi! Cũng bắn bi thả diều đuổi bắt...tất cả bâ giờ dã xa hôm nay đọc bài này những kỹ niệm ùa về rưng rứt.
Chúc Anh happy.

DUCTIEN

CẢM NHẬN

Rất tiếc em không ra dự vui với anh !

VanLuyen

Đang mần việc vô gặp cái tạp bút của anh thấy như được giải tỏa khỏi bấu víu sự vụ. Rất thích nhà văn ạ!